Khi Bohr sang Mỹ để cố vấn cho Chương trình Manhattan, người ta đã bắt ông phải dùng một bí danh là Nicholas Baker. Trong một chuyến đến thăm Washington, Bohr ở trong thang máy với một phụ nữ.
Ông
đã nhận ra người này, đó là vợ của một nhà vật lý hạt nhân (tiến sỹ
Halban) đã từng đến Đan Mạch. "Rất hân hạnh được gặp lại ngài, Giáo sư
Bohr," người phụ nữ lên tiếng. "Xin lỗi" Bohr luống cuống trả lời, "bà
đã nhầm tôi với ai rồi. Tên tôi là Nicholas Baker, nhưng... tôi nhận ra
bà rồi, bà Halban." Không", người phụ nữ phản ứng, "Bây giờ tôi là bà
Placzek."
Lộ bí danh
Tội bắt cóc trẻ em
Tội cướp ngân hàng và sự thiếu tính chuyên nghiệp
"Niels
Bohr, Frau Bohr, Casimir và tôi được Oscar Klein mời đi ăn tối nhân dịp
ông ấy nhận chức giáo sư," George Gamow có lần nhớ lại. "Chúng tôi trở
về khi đã khá muộn, đường phố vắng tanh. Chúng tôi đi qua một ngân hàng
được xây với những bức tường bê tông đồ sộ. Khi nhìn thấy ở góc tường
có những khe hở, Casimir - vốn là một người leo núi cừ khôi đã bám vào
những khe hở trèo lên tận tầng ba. Sau khi Casimir trèo xuống, Bohr -
vốn chẳng có chút kinh nghiệm leo núi nào cũng muốn thử. Mò mẫm thế nào
mà Bohr cũng trèo được lên tầng hai nhưng đang rất loay hoay không biết
xuống thế nào cả. Trong lúc mọi người vô cùng lo âu và sốt ruột thì
bỗng có hai cảnh sát Đan Mạch đeo súng xuất hiện. Họ nhìn lên rồi quay
sang nói với nhau: "Ồ, kiểu này thì chỉ có thể là Giáo sư Bohr thôi!",
và họ lặng lẽ bỏ đi, có lẽ họ cần săn lùng những tên cướp ngân hàng
nguy hiểm hơn".
Tội chứa chấp
Niels
Bohr có thói quen là thường nhắc đi nhắc lại những từ ngữ có liên quan đến lĩnh vực mà mình đang theo đuổi. Một buổi chiều, khi đang làm việc
với nhà vật lý Abraham Pais ở Viện Nghiên cứu Cấp cao Princeton, Bohr
bắt đầu chuyển sang trạng thái mê mẩn, ông cứ đi quanh phòng và lẩm
bẩm: "Einstein... Einstein...".
Đột
nhiên, chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà Einstein bỗng xuất hiện
trong phòng làm Bohr vô cùng sửng sốt. Thì ra ông bạn già tinh nghịch
này đã lẻn vào phòng từ lúc nào. Bohr chưa kịp hỏi gì thì Einstein đã
giải thích: "Khổ ghê cơ, bác sỹ của tôi yêu cầu tôi không được mua
thuốc lá nữa, và tôi đã trót hứa sẽ làm theo lời ông ấy. Tuy nhiên, hi
hi, tôi chưa bao giờ hứa là sẽ không ăn trộm thuốc lá cả". Dứt lời, ông
lôi ra một hộp thuốc lá và bắt đầu phì phèo. Cả buổi chiều hôm ấy, Bohr
đã vui vẻ cho Einstein trốn trong phòng mình để "tiêu thụ đồ ăn
trộm".
Bán độ?
Hồi
trước, Niels Bohr đã từng làm thủ môn bóng đá, và ông có thể sẽ được
làm thủ môn cho đội tuyển Đan Mạch dài dài nếu như không xảy ra câu
chuyện như sau. Một lần, đội Đan Mạch gặp phải đối thủ quá yếu, bóng
chỉ tập trung bên phần sân đội bạn, thủ môn Bohr đã tranh thủ đứng ôm
lấy cột gôn và hí hoáy viết những công thức lên đó, ông mải mê đến mức
khi một đường bóng xa bay đến khung thành đội Đan Mạch, các cổ động
viên đã phải hò hét rầm trời mới làm ông sực tỉnh để chạy ra bắt bóng.
Không biết có ai nghi ngờ Bohr bán độ hay không nhưng có lẽ sau vụ ấy,
người ta đã không mời ông làm thủ môn nữa.









